首页 社会正文

U.80 đi học

ug环球360www.ugbet.us)开放环球UG代理登录网址、会员登录网址、环球UG会员注册、环球UG代理开户申请、环球UG电脑客户端、环球UG手机版下载等业务。

,Bà Huỳnh Thị Thu tại sự kiện nhận bằng cử nhân thứ 3 khi bước vào tuổi U80. Ảnh: LỤC TÙNG

Hiếm có ở tuổi xưa nay hiếm

“Mái tóc bạc phơ rực nổi trên nền chiếc áo thụng màu xanh đen, nhìn cô Thu bước lên bục nhận bằng cử nhân, tôi trân trọng và kính phục”- lời giới thiệu của TS Phan Ngọc Thạch - Trưởng khoa Ngoại ngữ (ĐH Đồng Tháp) về sinh viên đặc biệt của lớp Ngôn ngữ Trung Quốc khoá 18, như chắp cánh cho tôi lên đường ngay và luôn.

Nép mình bên con rạch Long Sa, vùng ven của TP.Cao Lãnh (Đồng Tháp), chúng tôi dễ dàng tìm ra nhà bà Huỳnh Thị Thu ngay câu hỏi đầu tiên. “A, nhà cô giáo nghỉ hưu đi học…”. Ở Thủ phủ đất Sen Hồng này, bà Huỳnh Thị Thu  nay cũng là một biểu tượng của tinh thần hiếu học.

Trái với bao hình dung trước lúc lên đường về hình ảnh “rực rỡ” của cô giáo gây ra cơn “địa chấn” trước giờ Cao Lãnh đón nhận danh hiệu “Thành phố học tập toàn cầu” của UNESCO, trước mắt tôi, bà giáo Thu giản dị như bao cụ bà vùng quê Nam Bộ. Tóc trắng như bông, giọng nói chân chất, bà dễ dàng gây thiện cảm cho người đối diện.

Nhưng ẩn sâu trong nét nhẹ nhàng, chân quê đó là cả “ý chí sắt đá” về tinh thần hiếu học. Năm 1973, sau khi tốt nghiệp Đại học Sư phạm (Viện Đại học Cần Thơ, nay là ĐH Cần Thơ), bà gắn bó với vai trò giáo viên môn Văn. Nhưng đúng 20 năm sau (1993), khi nhiều đồng nghiệp đang tất bật với chuyện chồng con, bà đăng ký học lớp cử nhân Tiếng Anh do Trường ĐH Ngoại ngữ Hà Nội tổ chức tại Đồng Tháp.

Chuyện khởi nguồn từ nỗi lo sợ bị lạc hậu với thời đại. “Năm đó, tôi đến trường nộp hồ sơ dự thi vào đại học tiếng Anh cho người cháu, thì cũng tự quyết định đăng ký luôn cho mình” - bà giáo Thu khiến chúng tôi xúc động khi lý giải về động cơ học bằng cử nhân thứ 2 ở tuổi tứ tuần.

"Nhận thấy tiếng Anh đang rất thịnh hành trong đời sống xã hội và nhà trường, rồi nhớ lại những lần làm giám thị các kỳ thi, gặp khó khăn trong việc viết đề môn tiếng Anh lên bảng… tôi hạ quyết tâm đăng ký học. Sau 4 năm vừa làm trò tại trường đại học, vừa làm cô tại trường phổ thông, tôi hoàn thành chương trình đào tạo mà không phải thi lại bất cứ môn nào..."

Nhận bằng cử nhân tiếng Anh, bà giáo Thu trở lại trường tiếp tục dạy môn Văn cho đến ngày nghỉ hưu. Trong lúc những “người cùng thời” an hưởng tuổi già,  bất ngờ bà đăng ký học và tốt nghiệp cử nhân Ngôn ngữ Trung Quốc tại Trường ĐH Đồng Tháp khi bước vào tuổi U.80 (sinh năm 1952) với xếp hạng rất ấn tượng: Khá. Đây không chỉ là chuyện hiếm có ở phạm vi quốc gia.

TS Trần Thanh Tâm, giảng viên bộ môn Ngôn ngữ Trung Quốc, Khoa Ngoại ngữ, ĐH Đồng Tháp chia sẻ: “Gần 10 năm học tập ở nước ngoài và nhiều năm dạy trong nước, tôi thấy, thỉnh thoảng có cụ ông, cụ bà lấy bằng cử nhân, nhưng có lẽ cô Thu là trường hợp đầu tiên và duy nhất tôi biết được, lấy bằng cử nhân thứ 3 ở tuổi U.80”.

Thế nhưng, với bà giáo Thu, cuộc chơi vẫn đang tiếp diễn: “Nếu trong vài năm tới, ĐH Đồng Tháp mở ngành tiếng Pháp, tôi sẽ đăng ký học thêm bằng cử nhân thứ 4”.

Học để chống lại lạc hậu, tuổi già

Khi nghe chúng tôi bày tỏ mong muốn viết bài về chí hiếu học mình, bà giáo Thu rót trà mời khách, rồi từ tốn: "Cô muốn đi học để tăng hiểu biết tiến bộ của thời đại, để chống lại lac hậu của tuổi già, chớ có thành tích gì to lớn đâu, sợ viết lên mọi người chê cười… ”.

Năm 2018, bà đăng ký học cử nhân Ngôn ngữ Trung Quốc tại ĐH Đồng Tháp với mục đích rất giản dị: Mở mang sự hiểu biết. “Cuộc sống không ngừng phát triển, nếu mình không trau dồi kiến thức, sẽ bị lạc hậu…”- bà  cho biết.  Nhưng khác với trước đó, lần này bà Thu đã chới với ngay ngày nhập học. “Dù đã cố hình dung hết những khó khăn, nhưng tôi vẫn không sao hết bất ngờ” - bà nhớ lại.  

Ngày đầu tiên đi học ở cái tuổi U.70, bà giáo Thu háo hức và có phần tự tin với sự chuẩn bị chu đáo của mình khi hôm trước đã cất công ra nhà sách lựa mua quyền Từ điển tiếng Trung của nhà xuất bản mới nhất… Thế nhưng khi bước vào lớp, bà cảm giác có gì sai sai khi các cặp mắt đổ dồn về quyển từ điển dầy cộm của mình.

“Sau khi lấy lại bình tĩnh, tôi hỏi bạn trẻ ngồi cạnh thì nhận ra mình đã quá lạc hậu vì mọi người đều sử dụng từ điển điện tử”- bà  nhớ lại. Ngay sau khi kết thúc buổi học đầu tiên, bà trích 3 triệu đồng từ tiền tích lũy lương hưu, rồi nhờ bạn học cùng lớp rành về công nghệ dẫn đi mua điện thoại thông minh và bắt đầu học vỡ lòng về công nghệ.

“Buổi trưa tôi không về nhà mà ra quán võng gần trường nơi có nhiều bạn học trong lớp nghỉ trưa để nhờ các bạn chỉ dạy”- bà giáo Thu khiến tôi bái phục về ý chí học tập. Bởi không chỉ chật vật điều khiển đôi bàn tay thô ráp sau nhiều năm tất bật với công việc làm vườn, làm quen với bàn phím… bà còn phải dùng kính lúp soi từng chút một mới nhận diện được những con chữ chi chít trên màn hình chiếc điện thoại.

Ngọn lửa học tập ấy bà giáo Thu nuôi dưỡng, ngày càng rực sáng trong hành trình  4 năm ngồi ghế giảng đường. Không chỉ thức sớm mỗi sáng để học bài như thời học trò, bà  còn là trường hợp hiếm của khóa học khi có mặt đủ các ngày học.

“Dù mưa hay nắng, dù chỉ cọc cạch trên chiếc xe đạp cũ, nhưng suốt 4 năm học, cô Thu luôn là người đến lớp sớm nhất và là người rời lớp sau cùng - TS Tâm tự hào - Đến lớp sớm để chuẩn bị bài và soạn ra những thắc mắc để nhờ bạn bè giải đáp và rời lớp muộn vì mang những thắc mắc lớn hơn để hỏi giáo viên”.  

Hình ảnh bà cụ tóc bạc trắng cần mẫn dò từng phím điện thoại, sẵn sàng học ngay bạn cùng lớp đáng tuổi con cháu… không chỉ nhanh chóng giúp bà giáo Thu rút ngắn khoảng cách, mà còn truyền động lực tích cực cho bạn trẻ.

Chị Nguyễn Thị Hồng Trang, bạn cùng lớp Ngôn ngữ Trung Quốc với bà  chia sẻ: “Từ chỗ là người được cô nhờ hướng dẫn, giúp đỡ những ngày đầu, dần dần tôi tự thấy mình như học trò nhỏ của cô Thu. Đức tính chuyên cần của cô như “bài giảng không lời” tiếp cho tôi có thêm động lực trong học tập”.  

Sau 34 năm gắn bó với vai trò giáo viên phổ thông, bà giáo Thu vẫn giữ mãi ngọn lửa nghề. Không còn được đến trường, bà dùng ngay căn nhà của mình làm nơi rèn học trò trong xóm. “Cô Thu không chỉ dạy về tiếng Anh mà còn rèn cho tất cả các em về lời ăn, tiếng nói, cách ứng xử nên cũng như nhiều gia đình, tôi rất an tâm gởi con em đến đây” - anh Phan Văn Dũng, nhà ở xã Tịnh Thới (TP.Cao Lãnh) chia sẻ.

Vì thế tuy căn nhà ở vùng quê và mỗi tuần chỉ dạy 2-3 buổi, nhưng 10 năm qua, lúc nào cũng có nhiều phụ huynh đưa con em đến gửi gắm niềm tin. “Mỗi khi được dạy, tôi thấy mình hạnh phúc. Vì thế tôi sẽ dạy đến ngày theo ông bà”- bà khẳng định khi nghe chúng tôi đặt câu hỏi khi nào mới chịu “hết giờ”. Bà còn cho biết, tới đây, nếu học sinh có nhu cầu, bà sẽ mở thêm việc rèn tiếng Trung.

版权声明

本文仅代表作者观点,
不代表本站赤峰信息网的立场。
本文系作者授权发表,未经许可,不得转载。

评论

站点信息

  • 文章总数:28276
  • 页面总数:0
  • 分类总数:8
  • 标签总数:4370
  • 评论总数:3244
  • 浏览总数:1754922